Áo bay bụi lấp chân người
Em đi bỏ lại đất trời quạnh hiu
Bước qua thành quách tiêu điều
Hồn tôi như thể đã phiêu diêu rồi.
Chào nhau con mắt xa xôi
Ngoảnh lại chưa tới một thời lãng du
Đường em đi đã mịt mù
Lối xưa thắp ngọn thiên thu biệt ngàn.
Nợ người một khúc tình tan
Trả em ngày tháng hoang đàng đắm say
Quay lưng giấu thoáng hương bay
Còn nghe tiếng khóc hoài thai tội tình.
Từ trong giọt lệ lung linh
Có chiếc bóng bỗng cựa mình khóc vang
Nhón theo đóm nguyệt đang tàn
Trừng trừng con mắt ngang làn khói phai…
Hư Vô
Related posts
-
Hình như ta đã yêu…
Nắng Thủy Tinh Rồi từ đó tiếng lòng nghe... -
Bộ mặt trắng tâm hồn
Đặng Duy Hưng Khách sạn nơi Hùng cư ngụ... -
Một mảnh tình phai
Nắng Thủy Tinh Lâu lắm mình chưa lần gặp...

